Sáng tác: Carolyn S. BaileyNgày xửa ngày xưa, có một cô gái bé nhỏ sống cùng người mẹ thân thương nơi căn nhà cô quạnh núp trong rừng. Họ lúc nào cũng hạnh phúc. Nhưng một ngày nọ, người mẹ bỗng trở bệnh nặng, như thể sẽ chẳng bao giờ còn trở lại khoẻ mạnh nữa.
“Mẹ cần uống thứ nước tinh khiết, mát lành.” Bà thều thào trên giường, quá yếu ớt và khát khô cả cổ.
Đêm ấy, trời tối đen như mực và xung quanh họ chẳng có hàng xóm để xin nước. Cô gái nhỏ lấy chiếc gầu bằng thiếc, một mình đến dòng suối để lấy nước cho mẹ. Cô bé chạy thật nhanh trên đoạn đường miên man xuyên qua rừng, sau một hồi thì thấm mệt vì thân người cô nhỏ bé quá. Cuối cùng, cô bé cũng đến được dòng suối, lấy nước rồi đi về nhà.
Đôi khi nước chảy ra khỏi gầu vì vừa đi vừa cầm nước thì nào có dễ; có lúc cô bé quàng phải hòn đá mà té trên lối đi mịt mù. Đột nhiên cô bé cảm nhận có cái gì mềm mại cọ vào tay mình. Đó là con chó nhỏ đã đi theo chân cô tự lúc nào, nó cũng khát khô cả cổ nên mới lấy cái lưỡi khát cháy liếm vào tay cô. Cô bé nhìn vào chiếc gầu bên trong chỉ còn in ít nước, rồi vẫn quyết định để một vài giọt vào lòng bàn tay để con chó liếm. Nó thấy trong người tươi mát vô cùng, như thể vừa được uống nước no nê từ dòng sông. Rồi một phép màu xảy đến với cái gầu – dù cho cô bé không để ý. Cái gầu đã chuyển từ thiếc sang bạc, và lượng nước đầy lên một chút.
Cô bé lại tiếp tục hành trình, càng lúc càng nhanh chân hơn vì biết mẹ đang cần mình ở nhà. Nhưng đi được một lúc, cô bé gặp một người lạ trên đường. Ông ấy cao lớn, mặc áo sáng lấp lánh, nhìn cô bé với đôi mắt và nụ cười kì diệu. Ông đưa tay cầu xin một ngụm nước trong mát.
Cô bé nhớ lời mẹ dạy rằng phải luôn tử tế với người khác, nên đã nâng chiếc gầu lên môi người lạ. Lúc ông uống nước cũng là lúc chiếc gầu chuyển từ bạc sang vàng, bên trong sóng sánh làn nước nay đã đầy lên một chút.
Cô bé tiếp tục đi, nhưng đường con đường sao dài quá. Cô bé mệt lử và choáng váng, khao khát được uống một vài giọt nước từ gầu; nhưng không, mẹ sẽ cần đến tất cả lượng nước ấy. Chẳng phải nước đã được chia cho chú chó và người lạ rồi sao? Vậy là cô không uống, vội vã mang nước về cho mẹ thân yêu.
Điều nhiệm màu nhất trần đời đã xảy ra! Ngay khi hớp ngụm đầu tiên, mẹ đã khoẻ mạnh trở lại. Chiếc gầu vàng khi chạm môi mẹ liền biến thành kim cương – với bao viên ngọc nhấp nháy long lanh!
Chiếc gầu kim cương rời tay cô bé, bay lên trời, tỏa sáng trên mái nhà và khu rừng. Nơi đó, chiếc gầu tỏa sáng mỗi đêm để kể cho các em nhỏ nghe câu chuyện về cô bé dũng cảm và tràn đầy tình thương.
**** Câu chuyện do Đủng Đỉnh Đọc dịch từ cuốn Tell me another story do WECAN xuất bản.
Ảnh từ cuốn sách tranh Nhật Bản 'Almost Nothing, yet Everything: A Book about Water' (Gần như Không có gì, nhưng lại là Tất cả: Một cuốn sách về Nước) của nhà thơ Hiroshi Osada và hoạ sĩ Ryōji Arai.
Post a Comment
0
Comments
Đôi lời cùng bạn đọc
Chào bạn,
Đủng Đỉnh Đọc là một thư viện được thành lập từ 2017. Hiện nay thư viện có hơn 2000 đầu picture book ngoại văn cùng nhiều sách truyện khác cho cả người lớn và trẻ em.
Để tìm các bài viết trong trang dungdinhdoc.com, bạn có thể sử dụng các tag ở phần bên dưới hoặc gõ từ khóa cần tìm trong ô Tìm kiếm/Search.
0 Comments