![]() |
| (Không rõ tác giả của trích dẫn này) |
"Tuổi thơ là huyễn tưởng; và huyễn tưởng nằm ở chỗ: cái gì cũng to hơn. Không, ý tôi là tất cả mọi thứ, không chỉ căn nhà, cửa tiệm, người lớn, mà còn với màu sắc, hoa cỏ và những chuyến đi, nhất là những chuyến đi dài bất tận. “Ba ơi, mình tới nơi chưa?”
Hội chợ ngày ấy có cả tá thứ hoành tráng trải ra bao nhiêu dặm; bốn bề quanh bạn là tiếng động, ánh sáng và những mạo hiểm phấn khích. Ngày mưa ở nhà lúc ốm như trôi qua miên viễn. Chuyện chính mình trở thành người lớn nghe thật hoạ hoằn xa xôi. Từng thanh âm đều vang hơn, mỗi trò chơi đều kì thú hơn, mỗi cơn đau đều không chịu đựng nổi.
Rồi tôi lớn lên, cuộc sống bỗng nhỏ lại. Hương vị bỗng nhạt nhoà. Niềm kinh ngạc hoá thành cú sốc. Mỗi ngày trôi qua thật vô vị. Làm sao tôi lưu giữ được tuổi thơ nữa đây khi nó chỉ là huyễn tưởng?
Tôi chỉ có một cách – lặp đi lặp lại và quý giá – và dẫu vậy tôi cũng chỉ bắt được những tiếng vọng thoáng chốc của thế giới rộng lớn ấy thôi. Tôi có thể chơi trên sân khấu như một đứa trẻ và khiến đám đông cười lăn cười bò rồi cười cùng họ, có lúc không tài nào kìm chế như một đứa trẻ. Thế là, mặc dù tôi đã sáu mươi mốt tuổi, tôi vẫn gần như bắt được những sắc màu, âm thanh và sự ngây ngô của những năm tháng rộng lớn ấy - khi tôi còn là một bé con."
![]() |
| Tranh minh hoạ của Maurice Sendak cho cuốn "Kenny's Window" |


0 Comments